Sửa đổi Luật Ngân hàng Nhà nước: Cần tăng năng lực cảnh báo rủi ro dòng vốn Trong bối cảnh dòng vốn quốc tế ngày càng tác động mạnh đến thị trường ngoại hối, việc sửa đổi Luật Ngân hàng Nhà nước theo hướng tăng quyền chủ động cho Ngân hàng Nhà nước Việt Nam trong thu thập, tổng hợp và khai thác dữ liệu về ngoại hối, cán cân thanh toán và trạng thái đầu tư quốc tế là cần thiết..
Biến động của thị trường tài chính quốc tế trong những năm gần đây đang làm thay đổi môi trường điều hành ngoại hối của nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam.
Thông tin chính
Nếu trước đây ổn định thị trường ngoại hối chủ yếu phụ thuộc vào cân đối cung – cầu ngoại tệ từ hoạt động xuất nhập khẩu, thì nay các yếu tố tài chính ngày càng chi phối tỷ giá, thanh khoản ngoại tệ và trạng thái đối ngoại của nền kinh tế. Việc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) liên tục nâng lãi suất để kiểm soát lạm phát đã đẩy đồng USD tăng giá mạnh, khiến nhiều nền kinh tế mới nổi chịu áp lực mất giá đồng nội tệ, dòng vốn dịch chuyển nhanh và chi phí huy động vốn bằng ngoại tệ gia tăng. Điều này cho thấy các cú sốc tài chính quốc tế có thể tác động đến thị trường ngoại hối nhanh hơn những thay đổi của cán cân thương mại.
Vì vậy, rủi ro ngoại hối không còn chỉ xuất phát từ hoạt động xuất nhập khẩu mà ngày càng gắn với các dòng vốn đầu tư trực tiếp (FDI), đầu tư gián tiếp (FPI), vay nợ nước ngoài của doanh nghiệp, giao dịch chứng khoán của nhà đầu tư nước ngoài và thanh toán xuyên biên giới. CẢNH BÁO SỚM TỪ DỮ LIỆU GIÚP GIẢM CHI PHÍ CAN THIỆP THỊ TRƯỜNG Áp lực tỷ giá hiện nay không nhất thiết xuất phát từ thiếu hụt ngoại tệ. Một nền kinh tế vẫn có thể duy trì thặng dư thương mại, thu hút mạnh vốn đầu tư nước ngoài và dự trữ ngoại hối ở mức cao nhưng vẫn chịu áp lực khi dòng vốn tài chính đảo chiều trong thời gian ngắn.
Điểm đáng chú ý
- Nếu trước đây ổn định thị trường ngoại hối chủ yếu phụ thuộc vào cân đối cung – cầu ngoại tệ từ hoạt động xuất nhập khẩu, thì nay các yếu tố tài chính ngày càng chi phối tỷ giá, thanh khoản ngoại tệ và trạng thái đối ngoại của nền kinh tế.
- Việc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) liên tục nâng lãi suất để kiểm soát lạm phát đã đẩy đồng USD tăng giá mạnh, khiến nhiều nền kinh tế mới nổi chịu áp lực mất giá đồng nội tệ, dòng vốn dịch chuyển nhanh và chi phí huy động vốn bằng ngoại tệ gia tăng.
- Điều này cho thấy các cú sốc tài chính quốc tế có thể tác động đến thị trường ngoại hối nhanh hơn những thay đổi của cán cân thương mại.
- Vì vậy, rủi ro ngoại hối không còn chỉ xuất phát từ hoạt động xuất nhập khẩu mà ngày càng gắn với các dòng vốn đầu tư trực tiếp (FDI), đầu tư gián tiếp (FPI), vay nợ nước ngoài của doanh nghiệp, giao dịch chứng khoán của nhà đầu tư nước ngoài và thanh toán xuyên biên giới.
Bối cảnh
Trong bối cảnh đó, yêu cầu đối với quản lý ngoại hối cũng thay đổi. Trọng tâm không chỉ là kiểm soát giao dịch ngoại tệ và điều hành tỷ giá, mà còn phải theo dõi đầy đủ trạng thái tài chính đối ngoại của nền kinh tế, bao gồm dòng vốn đầu tư, nghĩa vụ nợ nước ngoài, thu nhập đầu tư và các giao dịch xuyên biên giới. Dữ liệu về đầu tư nước ngoài, giao dịch chứng khoán, xuất nhập khẩu, thuế, hải quan, nợ nước ngoài và thống kê kinh tế vĩ mô hiện do nhiều cơ quan quản lý theo các mục tiêu chuyên ngành khác nhau.
Trong khi đó, để đánh giá rủi ro đối với cán cân thanh toán và thị trường ngoại hối, cơ quan điều hành cần một bức tranh tổng thể về sự vận động của các dòng vốn xuyên biên giới. Thách thức càng lớn khi tốc độ dịch chuyển của dòng vốn quốc tế nhanh hơn nhiều cơ chế báo cáo truyền thống. Các dữ liệu quan trọng đối với điều hành ngoại hối (như đầu tư gián tiếp nước ngoài, vay nợ nước ngoài của doanh nghiệp hay thanh toán xuyên biên giới) thường cần thời gian để tổng hợp và đối chiếu, trong khi diễn biến của thị trường tài chính quốc tế có thể thay đổi từng ngày, thậm chí từng giờ.
Theo VnEconomy Tài chính